Mẹ của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu - Tiến Bộ

Breaking

Home Top Ad

Post Top Ad

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2016

Mẹ của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu


Đọc bài “Tản mạn mùa Hè”của giáo sư Hà Văn Thịnh ta thấy một người mẹ Việt Nam bình dị đến vĩ đại, chuyện cũng khó có trên thế giới đối với mẹ của một vị nguyên thủ quốc gia. Tác giả xin trích dẫn vài đoạn dưới đây:

“Trong tất cả những mùa Hạ, dù có đỏ lửa hay không mà tôi đã biết, chưa có mùa Hạ nào lại nhiều buồn đau và day dứt như năm nay... Có lẽ, không cần nói thì ai cũng biết rằng nguyên nhân chính làm nên những nỗi buồn là những gì tôi và nhiều người khác chứng kiến, ngày một đáng... buồn hơn, giống như giá cả mỗi ngày, càng ngày càng có nhiều nỗi xót xa, uất ức hơn và, càng ngày thì sự chất chứa của những bức bối, càng trở nên ngột ngạt hơn...

Dịp Lễ năm này, tôi về thăm mẹ già và các em, cháu chắt ở Vinh. Đi đâu cũng nghe thấy tiếng ta thán (có khi thầm thì, ngó trước nhìn sau rồi mới lào phào) của người dân. Thậm chí, một người bạn là lãnh đạo cấp Sở nói với tôi rằng, “Nói thật, tôi không biết đang đi về đâu” (!)…

Một người bạn khác, cũng ở cấp lãnh đạo thì nói với tôi và vài người khác là nhìn thấy cảnh đập dùi cui vào đầu, vào mặt những nông dân ở Văn Giang…

Chẳng bao giờ tôi cắt nghĩa nổi tại sao chính quyền lại tàn nhẫn, trắng trợn và ghê gớm đến thế trong vụ cưỡng chế ở Văn Giang. Không còn gì để nói về cái thảm thê của mấy chữ khôi hài của dân, vì dân. Coi dân như cỏ rác về địa vị, coi dân như kẻ thù về mặt ý thức quyền lực, coi dân như đối thủ bất cân xứng về quyền lợi, coi dân như một lũ ngu dốt đầy khinh miệt, xét về mặt xã hội và, coi dân như một đám ô hợp không thể nào động đến cái lông chân của vương quyền, xét về mặt tư cách cai trị - là những hình ảnh thật rõ ràng mà các nhà sử học đời sau sẽ nhớ. Ít nhất là nhớ! (!)...

“Những câu chuyện trong mấy ngày nghỉ lễ bàn rất nhiều về đất đai, về những biệt thự “sống nhờ lương” hoặc là sướng nhờ... của quan chức cao cấp, về những tài sản không thể đo đếm được... Chợt nhớ trong chuyến đi công tác mới đây ở Phan Rang, tôi nghe mấy vị già cả kể, nào là ngày giải phóng Phan Rang (17.4) – chốt chặn ác liệt nhất trong toàn bộ phòng tuyến Xuân Lộc, hàng vạn con sâu dài từ 5 đến 10 cm bò lổm ngổm đầy đường. Không biết loài sâu ấy có giống với rất nhiều sâu bây giờ (như Chủ tịch nước đã nói) hay không? Người dân kể chuyện mẹ của ông Thiệu không thèm vào Sài Gòn ở với con trai mà vẫn cứ bán bánh canh ở chợ Phan Rang, rằng ngôi nhà của thân mẫu TT VNCH nhỏ và đơn sơ lắm. Nghe đâu, khi xây cất nhà cho mẹ, ông Thiệu không đồng ý trưng thu - lấn đất của nhà hàng xóm, bằng chứng là mấy cây dừa trên 50 năm tuổi làm hàng rào giữa hai hộ gia đình vẫn còn nguyên. Người dân còn kể cho tôi nghe rằng các quan chức địa phương muốn làm đường trải nhựa vào con hẻm có nhà thân mẫu của TT nhưng ông Thiệu không đồng ý, với câu nói đại ý, nếu rải nhựa thì mọi con hẻm tương tự ở Phan Rang đều phải được rải như nhau...”

Mạc Tử (478-392 Tr.C.N) đề cao thuyết “kiêm ái”, khuyên mọi người nên yêu thương rộng khắp, không phân biệt thân sơ xa gần, nên quan tâm chăm sóc người khác như quan tâm chăm sóc bản thân mình, như vậy xóa bỏ được bất công, trừ được mọi mầm mống gây nên sự rối loạn, đưa xã hội tới chỗ yên vui thái bình. Dương Chu người cùng thời Mạc Tử chủ trương thuyết “Vị ngã”, không làm hại ai “dù chỉ nhổ một sợi lông mà làm hại cho cả thiên hạ cũng không làm”. Mạc Dịch thì đề cao thuyết kiêm ái “dù có phải mòn chân mỏi gối nhưng có lợi cho thiên hạ thì cũng cứ làm” (Mạnh Tử tận tâm thượng).

Về thực chất là một điều không tưởng trong xã hội phong kiến đương thời.

Tổng Thống Thiệu không thể đem cọ sát với các triết gia Tầu xưa nhưng ông là một chính trị gia hành động.

Dù chỉ nhổ một cái cây mà ảnh hưởng đến người hàng xóm nhất quyết không làm. Nhưng ở đây, chính cái vĩ đại của người Mẹ mới đáng nói. Con làm Tổng Thống, Mẹ vẫn “bán bánh canh ở chợ Phan Rang”. Không màng đến cảnh phú quý, cũng chẳng ỷ vào thế con mà vẫn sống bình dị như mọi bà mẹ Việt Nam khác.

Mẹ. Ôi! Mẹ Việt Nam bản trường ca thiên thu. Bemard Shaw đã phải thốt nên: “Vũ trụ có nhiều kỳ quan, nhưng kỳ quan tuyệt phẩm là trái tim người mẹ”. “Người ta không bao giờ nói hết về Thượng đế cũng như về người Mẹ” (tục ngữ Ấn Độ). Ngạn ngữ Do Thái có một câu trứ danh: “Thượng đế không hiện diện ở khắp nơi, vì thế ngài đã dựng nên những bà mẹ”. Còn thi sĩ Gretry cảm nhận nơi người mẹ đã viết: “Trái tim người mẹ là kiệt tác của Thượng đế”.

Mẹ ẩn chứa những gì sâu thẳm nhất. Mỗi người đều có cảm nhận về người mẹ trong trái tim mình, nhưng có lẽ không ai có cái nhìn thấu đáo về các bà mẹ.

Nói về những bà mẹ Việt Nam trong thời cận đại với sự hy sinh, nhẫn nhục, bao dung vô bờ bến, trường hợp Mẹ ông Thiệu là một điểm son lịch sử tôi muốn đến Phan Rang dù chỉ viết vài dòng về người mẹ bán bánh canh ở chợ Phan Rang trong khi con trai bà quyền uy nhất nước, cũng là chuyện Đông Tây kim cổ không thấy có, rất tiếc chẳng thể về!

Trở lại bài viết của Gs. Hà Văn Thịnh nói về chuyện tham nhũng của Tổng Thống Thiệu sau khi đã đi thị sát tại chỗ ông viết:

“Tôi ngắm mấy tấm ảnh tôi chụp căn nhà nhỏ (xin nhường sự phân tích, nhận xét cho bạn đọc) của thân mẫu ông Nguyễn Văn Thiệu, ngắm ảnh cái “biệt thự” ven biển của ông, dành cho riêng ông mỗi khi về thăm quê (nghe đâu nguyên trạng đến 90%) trong những ngày hè bức bối để chiêm ngẫm về một cái gì đó thật khó lý giải từ vô thức. Chợt giật mình vì “mới ngộ” (như lời Đức Phật – prajnã) được một trong những điều tối giản của hiểu biết: Lịch sử bị bóp méo cũng nguy hiểm chẳng khác chi tội giết người bởi nó giết chết sự thật, giết chết cả niềm tin của cả một thế hệ. Tôi chẳng phát hiện được gì nhiều nhưng chắc chắn đã thu được một điều: Căn nhà nhỏ đó không thể mang tính thuyết phục của bằng chứng về sự tham nhũng ghê gớm của ông Thiệu, như tôi đã từng được dạy, không chỉ một lần!”

Nhà của thân mẫu ông Nguyễn Văn Thiệu
Con đường đầy đất đá trước cổng
“Biệt thự” – Nhà Mát ở bờ biển Phan Rang – Cần đối chiếu những ngôi biệt thự sang trọng lộng lẫy của quan chức bạn của dân, từ dân mà ra.
Hàng triệu quân được trang bị vũ khí hiện đại của ngoại bang, mở những cuộc tấn công tiến chiếm miền Nam khói lửa mịt mù, kẻ xâm lăng đã che lấp ánh nắng mặt trời của cả một vùng địa cầu. Nhưng khói lửa rồi cũng tan đi, cát bụi rồi cũng lắng xuống, những cái cướp đoạt được rồi cũng mất đi.

Bốn triệu sinh mạng bị vùi lấp! Trong oan khiên nghiệt ngã!

Trong muôn vàn sự chết. Có những cái chết bất tử, dù cho thể xác tiêu tan đi, dù cho thời gian trôi về đâu các vị tướng lãnh Việt Nam Cộng Hòa tuẫn tiết vẫn sống trong tâm tưởng dân tộc. 

Hoàng Diệu, Phan Thanh Giản, Nguyễn Tri Phương làm tướng, không giữ được thành, không cứu được xã tắc, không thắng được quân thù, thua là nhục! Họ chỉ mong chết mau chứ không muốn sống lâu. Vì thế, Nguyễn Tri Phương bị giặc bắt, ông không để cho giặc chữa vết thương, xé bỏ băng, nhịn ăn mà chết. Phan Thanh Giản, Hoàng Diệu không giữ được thành, các ngài thắt cổ tự tử. Khi cộng sản chiếm miền Nam, ngày 30 tháng 4 năm 1975, các tướng Trần Văn Hai, tướng Lê Văn Vỹ, tướng Lê Văn Hưng, Phạm Văn Phú, Nguyễn Khoa Nam, Đại tá Hồ Ngọc Cẩn, Trần Văn Long v.v… các vị không giữ được nước đã tuẫn tiết.

Sự tuyên truyền lừa dối của cộng sản luân phiên nhau nhiều thế hệ làm xã hội u-mê, lầm lạc bại hoại cả nhân nghĩa, nhân nghĩa đã bại hoại thì khác gì loài cầm thú ăn thịt người, rồi đến lượt chúng ăn thịt lẫn nhau. 

Gs. Thấy ngoại cảnh động tâm chợt “Ngộ”. Chữ “Ngộ” Gs. Hà Văn Thịnh dùng ở đây (thuật ngữ). Giác ngộ lý thực tướng, nhập vào chân lý.

‎Nhu Tran‎

(FB ‎Nhu Tran‎)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Post Bottom Ad