Tẽn tò! - Tiến Bộ

Breaking

Home Top Ad

Post Top Ad

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017

Tẽn tò!


xieng xích
Tranh minh họa

  … Cạnh nhà nó có ông họa sỹ, người với ngợm trông phát sốt, tóc tai thì dài, quần áo lúc nào cũng dính sơn, bẩn thỉu, đã vậy, cách sinh hoạt của ông ấy không thể chấp nhận được. Cả ngày ngủ, tối lại thức, rất ngược đời…Góp ý ,ông nói: “ …Tôi là người phi tuyến, phi thời gian, phi tư tưởng…anh thông cảm, đừng góp ý…”. Ông họa sỹ sống như thế, rất lạ. Lạ thật!!! Nó nhớ đến lời của ông giáo viên ,trong lần đi dự lớp tập huấn “ Nâng cao cảnh giác cách mạng trong tình hình mới”, “…Tư tưởng, lập trường diễn biến của văn nghệ sỹ rất phức tạp, cần theo dõi, điều chỉnh, cập nhập từng ngày để có ứng phó thích hợp, nhất là trong thời kỳ này…Họ rất khôn khéo để thể hiện tiếng nói của mình, ví dụ như một bài văn, bài thơ, một bức tranh…Đòi hỏi chúng ta phải có mắt tinh tường, có những suy luận thật hợp lý…chỉ cho họ thấy những sai lầm, cần thiết phải theo dõi sát sao, báo cáo ở cấp cần thiết, có biện pháp giải quyết…”.

          Nó bắt đầu để ý nhiều đến ông họa sỹ “dở hơi” này. Dạo này  “ bố” vẽ nhiều tranh, ông ta  giải thích: “ Gần tết rồi, bọn tôi cần tiền, ai thuê cũng vẽ…” Nói thì thế, nhưng trông nhiều bức tranh rất bậy bạ. Một bức tranh tả một bà bụng chửa vượt mặt, đằng sau dắt lốc thốc mấy đứa trẻ mặc quần áo rách rưới... Hỏi, ông ấy trả lời: “ Bên Hội phụ nữ đặt tôi vẽ bức tranh nói lên tác hại của đẻ nhiều..”. Không ! Ông này lấy đây là cái “cớ” thôi! “ Bố”  có ẩn ý lên án chế độ chỉ toàn là người khổ, trẻ em bụng ỏng, đít teo…chứ phụ nữ có khổ mấy, cũng không có cái mặt nhăn nhó đến ghê thế! Lại một bức tranh khác, cảnh một xe tải to chở đầy gạch đỏ, đè nát hai người, một nam, một nữ cùng xe máy, hỏi ,ông họa sỹ trả lời: “ Tôi vẽ bức tranh này theo đơn đặt hàng của Ban an toàn giao thông thành phố.”. Qua mắt nó thế nào được, ám chỉ rõ ràng. Tại sao xe gây tai nạn không phải là tắc xi, xe buýt… mà xe tải chở “gạch đỏ”, có phải là bêu xấu chế độ ,bêu xấu đảng không ? Kinh hãi hơn là một bức tranh lớn, vẽ hai cánh tay bị xích giơ lên cao, như vậy có phải là muốn nói đến chế độ chúng ta toàn là xiềng xích, giam cầm không? Đã vậy còn viết dưới đó bốn câu thơ : “ Thân thể ở trong lao/ Tinh thần ở ngoài lao/ Muốn nên sự nghiệp lớn/ Tinh thần phải càng cao…”Thế có phải ông họa sỹ muốn động viên tinh thần của mấy đứa  đấu tranh đòi dân chủ đang bị giam  không?

         Nó vội đeo băng đỏ vào cánh tay, lấy một cái gậy cao su đi vào phòng vẽ của ông họa sỹ, thái độ rất nghênh ngang:

          - Ông đề bốn câu thơ này vào bức tranh có ý đồ gì!

            - Ồng có quyền gì mà hỏi tôi, nhưng…thôi , không chấp ông, tôi trả lời! bốn câu thơ này nói lên ý chí bất khuất…

            - Của ai…

            - Của ông Hồ đấy ! Hồi ông ấy bị tù ,viết như vậy!

            - Thế còn hai cánh tay bị xích giơ lên cao…không lẽ…

            - Cũng của ông Hồ nốt, ông ấy vẽ khi bị tù, trong quyển “Nhật ký trong tù”. Ông chưa đọc à! Mấy ông tuyên giáo đặt tôi vẽ bức tranh này, kỷ niệm ngày ra đời cuốn : “ Nhật ký trong tù” của ông Hồ. Còn gì phải giải thích thêm không?

          Nó tẽn tò, nhưng lại bực, giá như bức tranh đó, đặc biệt, bốn câu thơ ấy không phải của ông Hồ,  thì ông họa sỹ  này “chết”  với nó!


Trần Kỳ Trung

(FB Trần Kỳ Trung)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Post Bottom Ad