Một chuyến vi hành! - Tiến Bộ

Breaking

Home Top Ad

Post Top Ad

Thứ Sáu, 10 tháng 3, 2017

Một chuyến vi hành!


AAEAAQAAAAAAAAL-AAAAJGM3ZTc2ODc0LTYxODMtNGZmOC04ZTEyLWYwNjc1ZDk5ZTUwYg

…Được hơn một năm, ông muốn đi thăm lại những dự án mình cắt băng khánh thành, đọc lời chào mừng khai trương…cũng là một cuộc vi hành thể hiện tác phong gần dân, biết dân, hiểu dân…với cương vị một người lãnh đạo “to” ông hay quán triệt với cấp dưới…Cũng là một dịp đánh tan những lời đồn rằng, những dự án này chỉ có lợi cho “nhóm lợi ích” mà ông cầm đầu.

          Đến thăm lại nhà máy đường, một dự án lớn đến cả gần nghìn tỷ đồng,  ông thay mặt lãnh đạo “ to” cắt băng khánh thành. Lúc ấy, không thể tả được không khí hồ hởi, phấn khởi của công nhân, đặc biệt là người dân sống quanh đây. Một nhà máy đường có công suất lớn, một vùng đất bao la sẽ để người dân trồng mía cung cấp nguyên liệu cho nhà máy…đời sống nhân dân sẽ cải thiện, văn hóa nâng cao, kinh tế phát triển…Nhưng bây giờ, nhà máy đường nằm im lìm còn hơn “nhà tang đang đợi xác” những ống khói lặng ngắt, những cỗ máy hoen rỉ, lưa thưa vài người công nhân quét sân, xung quanh là những đồng mía xơ xác, có chỗ còn cháy loang lổ…Vì sao nên cơ sự này? Một người trong ban giám đốc cho ông biết, do nhập thiết bị của Tàu, quá lạc hậu, tiêu tốn rất nhiều than, xăng, dầu… do vậy, sản phẩm khi ra khỏi nhà máy giá thành rất cao, không tiêu thụ được. Thêm nữa do đường nhập lậu, giá rẻ, không thể cạnh tranh…

       Họ nói như thế, ông phải nghe, nhưng cũng góp ý:

       - Phải tìm cách khắc phục, các đồng chí ạ!

       - Theo anh, chúng tôi phải khắc phục như thế nào?

       Nhìn quanh, thấy câu nói của ông Hồ gắn lên trên một mảng tường lớn, bị mất mấy chữ chỉ còn : “ Không có gì…”, ông nói luôn:

      - Ví như …ví như…câu nói của bác Hồ nổi tiếng như thế, bị mất mấy chữ, các anh cho đắp lại, thể hiện sự tôn nghiêm, đồng thời thể hiện sự khắc phục khó khăn…

       Mấy người đứng xung quanh ông cười, một người nói:

     - Có mấy chữ đó thôi, nhà máy cũng không có kinh phí để thuê thợ đắp lại. Mà thấy bác Hồ nói đúng, lúc này qủa thật ,nhà máy: “ Không có gì…!” nên chúng tôi để vậy!

       …Đứng lại biết không giải quyết được việc gì, ông lại đến thăm một khu định cư mới. Ngày ông thay mặt lãnh đạo “to” tuyên bố dành toàn bộ những dãy nhà mới trong khu định cư này cho tất cả những gia đình của đồng bào thiểu số đã nhường đất làm thủy điện. Tiếng hoan hô rầm trời, bao nụ cười hoan hỉ, những ánh mắt hân hoan còn hơn qua cơn lạnh thấy ánh mặt trời…Thế mà giờ đây khi ông đến thăm lại khu định cư chỉ còn những dãy nhà trống toang hoác, mái tôn thủng lỗ chỗ, sân lầm cát, cỏ hoang mọc đầy, xung quanh là những cánh đồng đất hạn, nứt nẻ, không bóng người…Ông hỏi, mọi người cho biết:

         - Khu định cư xa nguồn nước, không hợp với sinh hoạt của người dân, thiết kế của daỹ nhà rất phản khoa học, rất lạnh về mùa đông, mùa hạ thì nóng không thể tưởng, đất không thể trồng trọt được…dân bỏ đi hết…

      Ông lắc đầu, không thể tưởng tượng được cảnh này!

       Nhưng rồi ông có một chút an ủi…

       Phía xa kia, cái cây ông trồng nhân ngày ông đến dự khai trương khu định cư vẫn còn, màu xanh vẫn còn…Ông vội đi đến.

       Cái cây người ta cắm xuống, cho ông tưới nước, gọi là “ Chào mừng khu định cư mới”  vẫn màu xanh ấy, thân cây ấy, y nguyên …cho dù xung quanh nhiều cây đã chết héo.

       Bây giờ ông mới nhìn kỹ. Hóa ra đó là… cây giả!


Trần Kỳ Trung

(FB Trần Kỳ Trung)






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Post Bottom Ad