Không biết điểm dừng! - Tiến Bộ

Breaking

Home Top Ad

Post Top Ad

Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

Không biết điểm dừng!



...Trước năm 1975, nó là bộ đội đi chiến đấu, bị sức ép bom, hai mắt mờ rồi dần dần không nhìn thấy gì. Nó ở luôn trong trại, cũng giống như tất cả trại viên, trước mặt là màu đen kịt, không một chút le lói ánh sáng, cảm nhận chỉ qua lời nói, rồi tự tưởng tượng… nên tâm tính nó, cũng như đại bộ phận trại viên là tốt, hòa nhã, không biết chơi xấu nhau…

Nó có nhiều tài lẻ, hát hay, đàn sáo tốt, trại cử đi thi, được nhiều giải thưởng. Ngoài tài đó, lại có tài ăn nói, diễn đạt , trình bày gọn ghẽ khúc chiết…Nên nó được cử làm trưởng trại, trại mù lớn nhất tỉnh.

Trong một dịp có đoàn bác sỹ quốc tế trong tổ chức y tế phi chính phủ về thăm trại, chữa bệnh. Họ chữa cho nó khỏi mù. 

Sáng mắt, giữa gần trăm người mù, nó mới thấy cái chức trưởng trại lớn vô cùng vì tất cả trại viên đều trông mong ,hy vọng vào nó.

Hết mù, nó mới phát hiện ra rằng. nhiều người sáng mắt trong trại lợi dụng người mù để kiếm ăn, dại gì nó không như họ. Nó còn hơn những người sáng mắt kia vì từng bị mù nên rất hiểu người mù.

…Không biết từ đâu, nó nảy nòi chuyện ăn bớt. Mới đầu chỉ là những gói quà từ thiện. Gói quà này để ở phòng của nó, nó rút ra mỗi gói quà vài cái kẹo, dăm cái bánh…những người mù cầm gói quà, họ đâu có biết.

Được thể nó lấn tới. 

Nó nghĩ rằng, chuyện lợi dụng người mù kiếm ăn, một mình nó ăn riêng, không cẩn thận sẽ bị lộ, vì không phải một mình nó sáng mắt…

Nó nghĩ ra trò mới…

Nó tổ chức cho các trại viên tham quan động Phong Nhĩ. Khốn nạn! Mù mắt thì làm sao mà tham quan, thế mà có trại viên ngây thơ cũng đi. Rồi cuối cùng, chỉ có nó, với tư cách trưởng trại và mấy người trong ban lãnh đạo trại là ăn chơi thỏa thích, còn đám đông trại viên mù mắt kia phải ngồi ở khách sạn, kể chuyện cho hết ngày. Sau đó nó về gặp các trại viên đang nghỉ trong khách sạn ba hoa chích chòe về cảnh đẹp của động Phong Nhĩ, cho mỗi người gói quà. Thế mà mấy người mù mắt vui mới lạ! Còn mấy người trong ban lãnh đạo trại đi theo thì biết ơn, được một cuộc ăn chơi mà không sợ trại viên lên án!

Nó còn làm nhiều trò nữa, như mua ảnh bác Hồ về tặng cho từng trại viên, mua ti vi để từng phòng… 
Những trò đó nó cũng như mấy người trong ban lãnh đạo trại kiếm kha khá…

Chuẩn bị nghỉ hưu ,nó quyết định chơi cú chót.

Biết tỉnh chi kinh phí để sửa sang và xây dựng một số hạ mục mới cho trại, nó trình lên một bản dự trù kinh phí. Cái nào cũng to, cái nào cũng lớn. May cho nó, bản dự trù kinh phí này, tỉnh cấp một phần, phần lớn được các tổ chức từ thiện trong và ngoài nước cho không tiền. Nó họp với mấy người trong ban lãnh đạo trại bàn phương án ăn chia. Mới đầu là thống nhất. Được một thời gian nó với mấy người trong ban lãnh đạo trại bất đồng ,vì thấy nó “ ăn” quá tàn độc, chỉ biết hưởng một mình. Đã vậy công trình do ăn bớt nhiều, chưa sử dụng đã hỏng, thậm chí có trại viên bị gạch rơi trúng đầu do làm ẩu, tường xây sắp đổ… 

Một đêm hắn đang ngủ, bỗng thấy bên ngoài náo động. Ngồi bật dây, hắn chưa kịp hiểu điều gì, thì cả chục người mù tràn vào phòng. Dẫn đầu là một thằng trong ban lãnh đạo vốn có tư thù với nó về việc ăn chia. Thằng ấy chỉ cho đám người mù: “ Tiến thẳng vào! Nó kia kìa. Đánh chết mẹ nó đi! Nó “ăn” của chúng mày nhiều lắm…”.

Những người mù tức giận, tiến thẳng đến, khua gậy loạn sạ, đập loạn sạ. Có cú đập trúng người nó, cũng có cú đập, họ tự nện vào nhau…

Trong phút chốc, cả căn phòng mà nó dày công xây nên, tan hoang…

Nó chạy chí chết mới thoát.

Trần Kỳ Trung

(FB Trần Kỳ Trung)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Post Bottom Ad