Mẹ mìn! - Tiến Bộ

Breaking

Home Top Ad

Post Top Ad

Chủ Nhật, 23 tháng 7, 2017

Mẹ mìn!


- May quá, nó chưa cho thằng bé thuốc mê!

- Khiếp quá đi mất, chỉ hơi lơ là một chút là bị. Sao bây giờ lắm bọn ác độc như thế!

- Đánh chết mẹ nó đi, lấy xăng thiêu sống …

- Đ...mẹ! Trong tay nải của nó còn có cả quần áo trẻ con để thay, đánh lạc hướng…Con này thành cáo rồi…

Mũ khẩu trang chống nắng mẫu số 5
Ảnh minh họa
Người đàn bà bị đám đông lao vào như hổ đói, người đập, kẻ đá… Có thằng ,người xăm xổ đầy mình, đầu húi cua nắm tóc của người đàn bà giật mạnh. Người đàn bà nằm dưới đất lăn lộn, cố tránh đòn, tóc tai rối bù, áo quần tơi tả, máu miệng, máu mũi, trào ra…

Đám đông vẫn không tha…

Không biết sao dạo này nạn bắt cóc trẻ con rộ lên, chỗ nào cũng nghe, chỗ nào cũng bàn tán. Đài, báo, ti vi…đưa tin, trong ngõ ngoài phố, mấy bà ngồi túm túm, chỉ một lúc lại nói về chuyện này. Không cảnh giác mới lạ!

Con mẹ này thậm ngu khi đi vào phố này giở trò. 

Khi thấy nó khoác tay nải, đi qua nhà nào cũng ngó nghiêng, mọi người bí mật theo dõi, nó vẫn không hay biết. Đến trước một nhà, có thằng bé đang chơi sau song sắt, đứng quan sát một lúc, nó móc trong tay nải ra mấy cái kẹo, gọi thằng bé :

- Lại đây con ơi! Mẹ cho kẹo…

Thằng bé nhìn mụ đàn bà, phân vân thì nó lại rút ra thêm một phong bánh, giọng dẻo kẹo, thôi miên:

- Lại đây với mẹ! Mẹ mua cho con…

Thằng bé lò dò đến, toan đưa tay ra lấy thì con mẹ này vứt vội phong bánh, mấy cái kẹo xuống đất, lấy tay kéo thằng bé lại sát song sắt:

- Cho mẹ ôm con, nhớ con quá, con ơi!

Nó ôm thằng bé, phun thuốc mê là xong, rồi tìm cách phá khóa vào nhà bắt cóc. Đến lúc ấy muộn mất rồi!!! 

Không để con mẹ này gây tội ác, mọi người túa ra…Và một trận đạp, đánh, đá …vô hồi kỳ trận, trút giận của mọi người. 

Con mẹ bắt cóc trẻ con ôm đầu, lăn lộn, vô phương chống đỡ, một lúc sau ngất lịm, từ trong túi nó văng ra chiếc chứng minh thư…

…Anh công an dẫn một người đàn ông nét mặt khắc khổ, dáng lam lũ vào phòng hồi sức cấp cứu, chỉ người đàn bà định bắt cóc trẻ con nằm thở thoi thóp, đầu quấn đầy băng trắng, dây dợ cắm quanh mình, hỏi:

- Đấy có phải vợ anh không?

Người đàn ông lao vào, ôm lấy người đàn bà đang nằm, thảnh thốt:

- Đúng rồi, anh ơi ! – Ông gào khóc nức nở - Sao em lại thế này! Sao người ta lại đánh em?

Anh công an giải thích:

- Vợ anh bị nghi ngờ đi bắt cóc trẻ em để bán sang bên kia biên giới…mọi người đánh. May chúng tôi đến kịp, chị ấy có chứng minh thư…còn gọi được anh…

Người đàn ông nước mắt lưng tròng, nói nghẹn ngào, ngắt quãng:

- Không phải đâu anh ơi! Con tôi cũng bị người ta bắt cóc hơn hai tháng nay. Cả nhà bủa đi tìm, nhưng không thấy. Vợ tôi nghĩ quá đâm quẩn, bỏ nhà đi tìm con…cứ thấy đứa trẻ nào hao hao giống con, lại lao vào…mới nên cơ sự này… - Người đàn ông lại nhìn vợ, nấc lên – Em ơi! Đừng chết …đừng chết…

Người đàn bà chợt mở mắt, nhìn chồng, hai khoét mắt, chảy hai dòng nước mắt, nói mệt nhọc, cố lần cuối cùng: 

- Anh…nhớ cố tìm con, nghe anh…em thương…nó lắm!

Rồi người đàn bà ấy nhắm mắt.

Trần Kỳ Trung

(FB Trần Kỳ Trung)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Post Bottom Ad