Độc lập là mục tiêu tối thượng mà mỗi chúng ta và mỗi dân tộc đấu tranh và hy sinh xương máu để đạt được. Dân tộc Việt Nam luôn luôn hy sinh để dành độc lập, và khi đất nước độc lập rồi thì hy sinh luôn độc lập bản thân, tư do chính trị và kinh tế. Từ đó các triều đại từ vua chúa cá thể đến vua tập thể nối nhau đối xử dân mình như nô lệ, còn thua cả nô lệ Phi châu trên đất Mỹ 300 năm trước. Các ông vua này tha hồ chà đạp nhân phẩm của nhân dân, tước hết mọi quyền sống của nhân dân. Hơn bao giờ hết ĐCSVN đã và đang tước hết mọi sức sống của nhân dân, tàn phá mọi sinh hoạt xã hội và truyền thống dân tộc, cuớp luôn quyền yêu nước và ép đặt tư duy mình (có không đây?) lên trên mọi tầng lớp xã hội. Đau đớn nhất là ngay chính đảng viên của ĐCSVN cũng bị cướp hết những quyền này.
Tư duy độc lập
Năm 2005 khi về Việt Nam thăm bà con, tôi thấy có quá nhiều rác: rác văn hoá từ Trung cộng, rác game bạo động, phim bạo động mà con nít 5-6 tuổi đã ngồi vào chơi, xem được rồi, đó là chưa kể rác trên đường phố. Tôi có nói chuyện này với một người bạn khi ấy đang làm bí thư một quận ở Saigon. Hắn bảo là không được quyền nói, không được quyền phê phán. Hỏi tại sao mình không có quyền xử lý rác. Hắn bảo phải chờ Nghị quyết đảng và chủ trương chính sách chính phủ. Xử lý rác mà phải chờ Nghị quyết đảng và chủ trương chính sách chính phủ? Thật hết nói. Ngay cả một bí thư quận cũng không có trách nhiệm, không có tư duy độc lập!
Một đứa bé từ khi chào đời đã biết đòi hỏi, đòi ăn bú, đòi thay tã, rửa đít tức là nó đang xây dựng tư duy độc lập của nó. Trong quá trình trưởng thành nhiều người trong chúng ta được đào tạo, được cho cơ hội để có một tư duy độc lập. Nhưng ác thay nhiều người được nuông chiều theo những truyền thống gia đình để lệ thuộc từ miếng ăn, đi đứng đến suy nghĩ, từ đó chẳng có lấy một tí tư duy độc lập nào cả. Có rất nhiều thí dụ.
Một bà mẹ luôn luôn bảo con dâu hay chính mình làm những món ăn ngon cho cậu quý tử. Bà mẹ cứ tưởng như thế là hay là tạo hạnh phúc cho con. Trên thực tế bà đã không cho cô con dâu và chính cậu con trai mình cơ hội để phát huy bản năng sinh tồn của mình, tài năng của mình. Và cậu con trai sẽ trở nên hư đốn, mất hết tư duy độc lập.
Một thanh niên 18, 20 tuổi đời lúc nào cũng chỉ biết ngửa ta xin tiền bố mẹ, hay khư khư chờ gia tài để lại thì suốt đời hắn chỉ biết ăn bám, ăn hại.
Một người cha (hay anh) bảo là cha ông ta khi xưa phải triều cống vua Tàu để đất nước khỏi bị xâm lăng, nay chúng ta cũng phải cung phụng Bắc triều, hay là phải chờ Trung cộng sụp đổ thì Việt Nam mới đổi ngôi, thì không xứng đáng dạy con mình.
Mặc cho thế hệ trước nghĩ sao, làm sao, thế hệ ta phải là thế hệ có tư duy độc lập. Được như vậy các thế hệ sau mới dành được độc lập từ mọi thế lực, cường quyền.
Con cái phải độc lập với cha mẹ, công nhân phải độc lập với chủ nhân/chính quyền, đảng viên phải độc lập với đảng, quốc hội/toà án phải phải độc lập với chính quyền/đảng, hiến pháp phải độc lập với mọi thế lực. Một khi dành được một số những độc lập này chúng ta sẽ có cơ hội có được độc lập thực sự, tự do và dân chủ thực sự.
Tư duy sáng tạo
Sáng tạo là khả năng tạo ra những cái mới chưa từng có trong tự nhiên hay trong xã hội. Để có thể sáng tạo thì bắt buộc phải có tư duy và phải là tư duy độc lập chứ không phải là tư duy rập khuôn, tư duy theo kiểu tư duy của người khác.
Phải đau buồn mà nói chúng ta không mấy ai có tư duy sáng tạo cả. Chúng ta chỉ copy của người đem về xài, có khi sửa đổi đôi chút rồi bảo là của ta: tư tưởng ông Hồ (hic!), tuyên ngôn độc lập, hiến pháp, chủ nghĩa bách thắng Mác-Lê, v.v... Lạ cái là chúng ta ít khi copy cái hay, cái cập nhật của người khác mà chỉ copy những thứ giết người hại dân như điều 4 HP, điện nguyên tử. Ông Hồ có sáng tạo không? ĐCSVN có sáng tạo không? Hỏi tức là trả lời.
Dân Tây dạy con cái tính độc lập ngay từ nhỏ. Một đứa bé mới biết đi ngã lên ngã xuống mà bố mẹ chỉ khuyến khích con mình đứng dậy, đi tiếp, hoàn toàn không bế bồng, dắt tay. Khi ra đường họ thường có 1 sợi dây như dây xích cột tay đứa con và đầu dây kia vào thắt lưng thế rồi để đứa nhỏ lững thững theo sau. Khi con đi học, họ chỉ nhắc nhở con làm bài, tuyệt đối không làm bài dùm con. Đến 18 tuổi họ làm sinh nhật cho con thật lớn rồi mời con ra khỏi nhà. Nhờ vậy dân Tây có được bản năng sinh tồn từ tấm bé, tư duy độc lập và sáng tạo hơn hẳn dân ta. Ta có làm được như họ không? Có lẽ phải chờ vài thế hệ nữa khi con người di cư lên các hành tinh khác rồi chúng ta mới mở mắt ra vì không còn ai để nhờ vả, vay mượn nữa.
Đảng không cho ta độc lập thì ta sáng tạo để được độc lập, chẳng hạn ta lập các hội đoàn trên internet. Các hội đoàn trên internet không bị luật pháp của quốc gia nào chi phối, cấm đoán được cả. Ta có thể lập hội hy sinh, hội ăn chay, hội dạy con, vân vân. Tôi không bảo bạn lập hội tự tử hay tự sát nhưng nếu bạn muốn thì đây là quyền của bạn. Hội tự nguyện chẳng hạn là hội làm việc tốt cho gia đình và xã hội, 1 ngày/1 lần, 1 tuần/1 lần, 1 tháng/1 lần, 1 năm/1 lần, vân vân. Hội trồng rau sạch cũng tốt thôi, đảng cấm được không nè. Ai có ý định lập hội và cần 1 blog, xin thư cho tôi ở anhtuanfp@hotmail.com, để trao đổi, nhớ đừng gởi thư rác nhé.
Tư duy độc lập - ngoại lệ
Trong một lớp hai học sinh được thầy hỏi cho biết cách sang đường an toàn khi đến lớp.
Mọi học sinh đều trả lời những cách qua đường mà gia đình cũng như xã hội đã dạy và được sử dụng rất hiệu quả: qua đường ở nơi có kẽ lằn, ở đèn giao thông, qua cầu dành cho người đi bộ, giới hạn tốc độ, vân vân. "Đúng, đúng cả" thầy giáo rất hài lòng vì đây là những câu trả lời mà thầy muốn nghe và cũng là kiến thức phổ thông.
Duy chỉ có 1 em, em Tèo. Em đề nghị sở Giáo dục bán quách nhà trường và đem lớp học lên internet. "Cái này?" thầy giáo ngẫn ngơ vì đây là câu trả lời mà thầy không có trong giáo án và cũng chẳng bao giờ nghĩ đến.
Nếu tôi hỏi bạn là em Tèo ngây ngô, ngớ ngẩn hay điên khùng muốn trốn học ở nhà chơi game, tôi dám chắc dư luận xã hội sẽ lên án em Tèo. Không ai nhìn thấy cái nhìn của em Tèo.
Ở đời ta phải chấp nhận những ý kiến trái chiều và phải xem xét và phân tích rõ trước khi lên tiếng. Nhiều người, và ngay cả tôi, rất giỏi phê phán kẽ khác và không thấy những ngoại lệ, những cơ hội mà những ý kiến trái chiều này đem lại. Chính những ngoại lệ đã đem lại những phát minh, cuộc sống đa nguyên, sung túc mà chúng ta được thừa hưởng ngày hôm nay.
Ta thử đọc bài "Tư duy sáng tạo của Đảng về bảo vệ tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa trong tình hình mới" rồi phân tích xem tư duy của đảng ta thế nào.
Trong bài này tôi thấy câu này là ăn ý nhất "Nội dung bảo vệ Tổ quốc trong tư duy chiến lược của Đảng ta đã có sự phát triển rất mới, vượt qua tư duy thuần tuý về vũ trang bảo vệ Tổ quốc trước đây. Bảo vệ Tổ quốc ngày nay là bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ; bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân và chế độ xã hội chủ nghĩa; bảo vệ sự nghiệp đổi mới, công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước; bảo vệ lợi ích quốc gia, dân tộc; bảo vệ an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội và nền văn hoá; giữ vững ổn định chính trị và môi trường hoà bình, phát triển của đất nước theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Đó là nội dung rất toàn diện, phong phú, hài hoà, tổng hợp nhiều nhân tố cấu thành của Tổ quốc xã hội chủ nghĩa cần phải bảo vệ, không được phép bỏ qua hoặc xem nhẹ bất kỳ một nhân tố nào."
Tôi xin đố các bạn nội dung trên nói gì, có gì ngoại lệ không, có mở ra sáng kiến gì không và nhất là có mở ra cơ hội gì cho nhân dân và đất nước không? Theo tôi thấy thì không, chẳng những không mà con vơ luôn toàn xã hội vào để công an và quân đội trấn áp.
Ngoại lệ trong xã hội ta có nhiều nhiều lắm. Cụ Nguyễn Văn Vĩnh là con người bằng tài năng và sức lao động không biết mệt mỏi của mình đã góp phần làm cho chữ quốc ngữ trở thành chữ viết của toàn dân Việt, có mấy ai trong chúng ta biết đến. GS Tương Lai, nhà triết học Lữ Phương, luật gia Lê Hiếu Đằng, Lê Thăng Long, Trương Duy Nhất và Đoàn Văn Vươn, Đặng Ngọc Viết, Phương Uyên - Nguyên Kha, Việt Khang vân vân (còn nhiều nhiều ngoại lệ lắm) là những nhân tài vì họ thấy được cái mà chúng ta không thấy, họ làm được cái mà chúng ta không có gan để làm.
Tư duy độc lập - bám víu
Ai trong chúng ta cũng một lần, nhiều lần hay cả đời bám víu vào những quyền lực, quyền hạn, kiến thức (học thật, học giả, học sao chép) và những cái thông tin (đọc trên mạng, sách vở, xem TV, nghe đài) để rồi hài lòng và hạnh động theo chúng. Đây là bám víu và bám víu vào những cái được ban bố hay dành được để rồi chúng ta không nhìn xa hơn, rộng hơn và nhất là ra ngoài cái khung đã được định sắn.
Chuyện thời sự nóng bỏng nhất là TT Obama của Hoa Kỳ không đơn phương sử dụng quyền lực được Hiếp pháp cho phép để tấn công Syria, Thủ tướng Anh cũng vậy. Việc làm này của ông Obama bị đối lập chỉ trích, truyền thông phê bình rất nặng lời nhưng ông vẫn không đóng cái khung tư duy của mình và nay thì Syria và Nga đã xuống nước làm hoà và hứa sẽ giao nộp toàn bộ vũ khí hoá học. Đây là một bài học quý giá cho những ai muốn làm chính trị, cho những ai chỉ biết bám víu và lệ thuộc.
Mọi thứ bạn đọc trên báo, qua TV đều không hoàn toàn độc lập. Chúng được gạn lọc theo thời cuộc, theo kiến thức phổ thông, theo kỹ năng cướp độc giả. Điều này không có nghĩa là bạn không nên đọc, mà có nghĩa là bạn nên đọc theo một cái nhìn khác như cái nhìn của Trương Duy Nhất, Kami. Đọc, suy ngẩm và gạn lọc sẽ giúp bạn ít và có khi hoàn toàn không bám víu đến những gì người ta muốn cho mình biết.
Tư duy độc lập đòi hỏi ta phải từ bỏ rất nhiều kỹ năng đã gạn lọc được từ gia đình, trường học, trường đời. Và đây là một việc làm cực kỳ khó. Chúng ta phải đoạn tuyệt với bám víu.
Khi ta suy nghĩ như những người khác, chúng ta bám víu vào tư duy của họ, và chúng ta chỉ gặt hái nhiều lắm là bằng họ. Nếu ta suy nghĩ khác người, tư duy của ta sẽ cảm thấy hoàn toàn thoáng và nhất là tâm hồn cảm thấy rạo rực, sảng khoái hơn nhiều. Nếu may mắn hay thuận lợi chúng ta sẽ có thắng lợi lớn. Trở lại chuyện ông Obama ở trên ta thấy ông ta đang mang lại thắng lợi cho nước Mỹ mà không tốn 1 viên đạn, đổ 1 giọt máu. Không biết sau này chuyện Syria sẽ xoay vần như thế nào nhưng bước đầu thắng lợi thì những bước sau khó lòng mà thất bại.
Nếu có thì giờ tôi xin bạn đọc bài Tìm hiểu thực chất và ý nghĩa của tư tưởng triết học Hồ Chí Minh. Càng đọc tôi càng thấy ông PGS, TS Nguyễn Bá Dương bám víu, cố bám víu vào cái không có, càng phô trương cái giả tạo, giáo điều (cái mà ông nói là ông Hồ không muốn), càng lúc càng khoe khoang một cách trơ trẽn thiếu cơ sở cái gọi là tư tưởng mà ĐCSVN gào khét dân Việt học hỏi.
Tôi thích nhất câu: "Là học trò của C.Mác, Ph. Ăng ghen, V.I.Lênin nên thế giới quan, tư duy triết học của Người là chủ nghĩa duy vật biện chứng và chủ nghĩa duy vật lịch sử. Người đã bảo vệ và phát triển tư duy triết học trên nền tảng triết học Mác - Lênin. Khác với các nhà kinh điển của chủ nghĩa Mác -Lê nin, Hồ Chí Minh không để lại một tác phẩm triết học như: Hệ tư tưởng Đức, Luận cương Phoiơbắc, Biện chứng của tự nhiên, Bút ký triết học... Bởi vì, Hồ Chí Minh sống và hoạt động cách mạng trong thời đại đã có chủ nghĩa Mác - Lênin soi sáng, dẫn đường và nhiệm vụ của Người là cứu nước, cứu dân, giải phóng dân tộc khỏi áp bức, bóc lột, bất công đem lại hoà bình, tự do, hạnh phúc cho đồng bào. Chính nhiệm vụ này đã cuốn hút Người với tất cả tinh thần và sức lực, làm cho Người sống gần gũi với nhân dân, đem tinh tuý, sâu sắc của triết học diễn đạt thành những điều giản dị, cụ thể, rõ ràng và thiết thực để nhân dân dễ hiểu, dễ làm. Rõ ràng, phải có một trình độ triết học sâu sắc, uyên bác, Hồ Chí Minh mới có thể chuyển hoá thành triết học của cuộc sống. Nhờ đó, người trang bị cho cán bộ, đảng viên thế giới quan duy vật biện chứng, giúp họ nhìn nhận, xem xét, đánh giá đúng tình hình, đề ra đường lối, chủ trương, chính sách sát thực tế, có hiệu quả; đồng thời không rơi vào dao động, không mắc phải sai lầm ảo tưởng, chủ quan, duy ý chí cũng như giáo điều, xét lại; mặc dù khi viết, khi nói Người ít dùng các thuật ngữ triết học."
Nếu là học trò của C.Mác, Ph. Ăng ghen, V.I.Lênin thì thế giới này chắc có cả triệu người vỗ ngực là học trò, nhiều khi còn cốt cán hơn cả ông Hồ chẳng hạn Tổng Bí thư đầu tiên của đảng là Trần Phú.
Cả gần nữa thế kỷ (từ 1951 đến 1991) ĐCSVN lấy tư tưởng Mao làm chỉ đạo, bây giờ cái tư tưởng của họ Mao đã bị đảng CS Tàu gạt ra thì ĐCSVN cũng hết chổ lợi dụng, đành quay qua tư tưởng họ Hồ. Mai kia mốt nọ cái tư tưởng này hết giá trị lợi dụng (có lẽ trước năm 2031, 40 năm! chu kỳ), vì lỗi thời hay vì bị phanh phui sự thật, thì kiếm cái khác trét vào. Đến lúc đó mọi đảng viên lại phải xoá bằng hết tư tưởng họ Hồ và nhào nặn nhét tư tưởng kia.
Nói tóm lại ta phải:
1. dứt khoát thoát khỏi cái khung tư duy của mình để mở ra chân trời mới
2. học, suy gẫm, gạn lọc trước khi cho vào bộ nhớ của mình
3. tuyệt đối không bám víu vào những gì kẽ khác ban cho
Chúc các bạn và cả tôi một tương lai rộng hơn, thoáng hơn.
Tư duy độc lập - cơ hội
Tư duy độc lập thường là những tư duy không được phổ biến, không được mọi người ưa chuộng, nhưng lại là những tư duy mở ra những con đường mới, mở ra những cơ hội mới.
Hôm nay tôi xin bàn về ý tưởng lập đảng của Luật gia Lê Hiếu Đằng, cái ý tưởng đã bị chỉ trích, chửi bới, phê phán từ mọi hướng. Rất ít người thấy được cái cơ hội mở ra cho tiến trình dân chủ.
Dù cái đảng Dân chủ Xã hội của ông Đằng là một cứu cánh cho ĐCSVN hay là cánh tay nối dài của ĐCSVN thì có ai dám chắc là trong tương lai 5, 10, 20 năm nữa nó không biến thành một đảng đối lập. Có ai dám chắc là nhờ đảng Dân chủ Xã hội mà đảng viên ĐCSVN có chổ dựa hoặc chạy sang. Mọi đảng viên ĐCSVN hiện bị cưỡng bức về tư duy. Họ như những con ngựa (xin lỗi) bị che hai con mắt và bộ óc để rồi chỉ biết đi tới, đi tới thiên đường XHCN, con đường mà cả Hội đồng lý luận TW cũng không thấy tia sáng nào cả. Và rất nhiều người trong bọn họ đã thấy cái con lộ, con lộ thôi chứ không phải là thiên đường XHCN, mà các nước Bắc Âu, Tây Âu và ngay cả Nhật và Úc đã từng bước vững chắc tiến lên. Và nếu có 1 lối thoát để xây dựng XHCN theo kiểu Bắc Âu, tôi tin chắc họ sẽ chạy sang bên đảng Dân chủ Xã Hội. Tại sao tôi có thể tin như vậy? Tại vì rất nhiều đảng viên ĐCSVN đã hy sinh cuộc đời và ngay cả mạng sống để tìm đến cái loại XHCN Bắc Âu này, thì nay vì cái sổ hưu mà họ đốt cái tâm can nguyện vọng của họ hay sao!
Xin đừng nói Cương Lĩnh và điều lệ đảng, hay bảo ông Đằng xin lỗi về quá khứ của ông ta. Ai trong chúng ta dám chắc mình có những quá khứ minh bạch, vinh quang. Tôi không và chẳng bao giờ hỏi về quá khứ của ông Đằng, vì sao? Vì quá khứ không nói lên cái hiện tại và tương lai. Bạn có thể sống về cái quá khứ tướng tá của bạn hay của cha ông bạn nhưng cái quá khứ đó có mang lại miếng ăn cho bạn không, cái quá khứ đó có đóng góp cho quá trình hoà giải hoà hợp dân tộc hay không, hay nó chỉ mang lại hận thù, hận thù và chia rẽ. Cái quá khứ của bạn có đóng góp cho công cuộc bảo vệ đất nước không? Cái quá khứ chống ngoại xâm, thống nhất đất nước của ĐCSVN có bảo vệ đất nước không? Xin thưa, không và không.
Hơn bao giờ hết dân tộc Việt Nam mong ước một lối thoát với tất cả lòng nhiệt huyết của mình. Nếu ông Đằng không chê tôi sẽ tình nguyện gia nhập đảng Dân chủ Xã hội. Gia nhập đảng không có nghĩa là kiếm miếng cơm manh áo mà là để nói lên tiếng nói của/cho và đấu tranh cho giai cấp nô lệ, một giai cấp bị đàn áp dã man hơn nô lệ Phi châu ở nuớc Mỹ 300 năm về trước.
Bất cứ đảng phái nào cũng phải có tiền, chổ đứng trong chính quyền và xã hội. Điều này có nghĩa là đảng phải có các tổ chức xã hội dân sự mọc lên theo nó, hoặc đã có thì ủng hộ nó, cung cấp nhân tài lực cho nó, giúp nó trong các cuộc bầu cử. Hơn ai hết ông Đằng hiểu rất rõ chuyện này. Một khi đảng đã có các tổ chức xã hội dân sự đi theo thì đảng phải bảo vệ giá trị và quyền lợi cho họ. Vô hình chung đảng đi vào quần chúng và đảng phải lên tiếng, phải đứng về phía họ để xây dựng xã hội đa nguyên dân chủ. Đến lúc này đảng không thể làm cánh tay nối dài của ĐCSVN được nữa.
Một khi đảng Dân chủ Xã hội được thành hình, các tổ chức tổ chức xã hội dân sự trong đó có các đảng phái khác có quyền xuất hiện công khai và hợp pháp. Quốc hội không im lặng tránh né, mà bắt buộc phải làm luật đảng.
Voilà tư duy Lê Hiếu Đằng.
Phạm Anh Tuấn
Sydney, Úc, 14/09/2013
Theo Tin Tức Hàng Ngày


VANEWS VIDEO CHANNEL - TV
VANEWS VIDEO CHANNEL - TV
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét