- Báo cáo anh! Không thể đi được, lũ lên bất ngờ, to quá!
- Không đi được à! – Ông lo lắng nói với một ông “quan” người địa phương - Bây giờ quay về có kịp không ?
Ông “quan” người địa phương nói run run có vẻ mất bình tĩnh:
- Em sợ…bây giờ quay về cũng khó anh à! Phía sau nước cũng lên rồi. Chỗ mình đang đứng là cao nhất vùng đấy.
Ông và cả đám đệ tử đã nghe rõ tiếng nước lũ réo ầm ầm, trời chuyển màu, sám xịt, mưa bắt đầu đổ. Lũ lớn chứ không phải bình thường.
…Đúng “người tính không bằng trời tính”, dự tính nhân khánh thành sân gôn to nhất vùng, ông sẽ đứng ra tổ chức một cuộc đấu thể thao của bộ môn vừa khỏe, vừa lịch lãm này. Ông vận động được mấy doanh nghiệp có tiền, từng được ông “ưu ái” cho trúng mấy dự án lớn, cùng tham gia. Họ tham gia nhiệt tình, tiền, cả trăm triệu. Vật chất, thịt, rượu, đồ ăn sẵn, cúp, áo chở đầy một xe tải. Ngày, giờ ….đã định, thành phần tham gia, đã xong. Thế là cả bầu đoàn thê tử do ông làm trưởng đoàn lên đường.
Lẽ ra đến từ hôm trước, nhưng qua tỉnh L…được các quan chức ở đây mời cả đoàn dừng chân, nghỉ lại một đêm liên hoan chào mừng. Sáng sau sẽ khởi hành…
Do uống rượu nhiều, ăn hơi thừa chất đạm, sáng sau dậy muộn, lại thấy trời lất phất mưa, đến trưa đoàn mới xuất phát…
Mới đi được nửa chặng đường thì nhận được điện báo, phía trước do mấy hồ thủy điện cùng một lúc xả nước, sẽ xuất hiện một cơn lũ rất lớn, nước lên nhanh, chưa từng có, không nên đi nữa.
Mà quay về…lũ đã chắn ngang đường…Điện còn cho biết, lũ vẫn đang lên
Ông hoảng loạn. Ở lại đây vừa đói, vừa rét mà không biết chừng, dễ chết! Phải tìm cách quay về, không thể chần chừ. Ông nói với ông “quan” người địa phương:
- Chú xem! Tìm cách nào để về chứ, chúng tôi không thể ở lại đây được đâu! Ở lại quá nguy hiểm.
Ông “quan” người địa phương nói:
- Về cũng được, nhưng chỉ có thể đi người không hoặc mang một ít đồ thôi, đi theo con đường tắt, ven sườn núi, anh ạ!
- Thế thì đi ngay đi! - Ông giục
Ông “Quan” người địa phương chỉ những đồ ăn, thức uống, cúp, áo ,phông màn…mà đoàn của ông dự định mang theo để đánh gôn, có vẻ tiếc rẻ:
- Không lẽ bỏ lại những thứ này, tiếc quá!
Nghe vậy, ông quát lên:
- Mạng người bây giờ là quý nhất, ai mang được thứ gì thì mang. Còn không mang được thì bỏ lại… “ Người” làm ra “của”, chứ “ của” không làm ra “ người”…
Ông “quan” người địa phương suy nghĩ một lúc, rồi nói nhỏ với ông…
Ông gật đầu ngay:
- Tôi nhất trí! Chú cho người ra lấy đi…Còn bây giờ…phải đi ngay, không thể đứng lâu ở đây…
…
Vài hôm sau đài, báo, ti vi …đưa tin:
“ Được tin tỉnh L…bị lũ ống quét qua, gây thiệt hạt rất lớn về người và của… Ngay lúc cơn lũ ống chưa dừng, đồng chí T, lãnh đạo Bộ…cùng các thành viên trong đoàn đã có mặt ngay tại hiện trường chỉ đạo rất sát sao nhằm hạn chế thấp nhất thiệt hại cho người dân. Đặc biệt, thông cảm những mất mát to lớn của người dân do lũ ống quét qua, đoàn cứu trợ của đồng chí T…đã tặng nhân dân vùng lũ lụt một xe quà gồm đồ ăn, thức uống, phông màn …Một sự cứu trợ rất kịp thời, đúng lúc.
Trần Kỳ Trung
(FB Trần Kỳ Trung)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét